春热

宋代 郑刚中
地气冬来不复藏,桃花都向腊前芳。 无寒疑是青春老,耐静从他白日长。 野蝶舞馀还自去,沙鸥飞断却成行。 迎风尽著单衣坐,净几留心看药方。
dōng lái cáng   táo huā xiàng qián fāng  
hán shì qīng chūn lǎo   nài jìng cóng bái zhǎng  
dié hái   shā ōu fēi duàn què chéng háng  
yíng fēng jǐn zhù dān zuò   jìng liú xīn kàn yào fāng