春泉

宋代 韩淲
幽伴无人话采樵,老身何处可逍遥。閒当晓径谁争席,间或春泉自一瓢。 煖霭欲销迟日在,轻风徐起乱云飘。才情今古能多少,未必巢由不见尧。
yōu bàn rén huà cǎi qiáo   lǎo shēn chǔ xiāo yáo xián dāng xiǎo jìng shuí zhēng jiàn   huò chūn quán piáo    
nuǎn ǎi xiāo chí zài   qīng fēng luàn yún piāo cái qíng jīn néng duō shǎo wèi   cháo yóu jiàn yáo