春晴望诃林诸衲

明代 释函是
竹院春深亦乍晴,青山历历水盈盈。白云草木连沙漠,玄菟旌旗拥穗城。 人在重围风雨暗,鸟啼高树雾烟轻。从来识得荣枯理,不谓离群感独生。
zhú yuàn chūn shēn zhà qíng   qīng shān shuǐ yíng yíng bái yún cǎo lián shā   xuán jīng yōng suì chéng
rén zài chóng wéi fēng àn   niǎo gāo shù yān qīng cóng lái shí de róng   wèi qún gǎn shēng