春情四首

宋代 高翥
天涯海角水云宽,人在吴头楚尾间。 弹彻箜篌难寄恨,海棠庭院独凭阑。
tiān hǎi jiǎo shuǐ yún kuān   rén zài tóu chǔ wěi jiān  
dàn chè kōng hóu nán hèn   hǎi táng tíng yuàn píng lán