春情四首

宋代 高翥
楼头上马苦匆匆,百计相留无计从。 正好看花郎却去,江边春色为谁浓。
lóu tóu shàng cōng cōng   bǎi xiāng liú cóng  
zhèng hǎo kàn huā láng què   jiāng biān chūn wèi shuí nóng