春晴散策

宋代 周密
闭门十日雨,芳尘作泥淖。晚窗见晴霞,恍如梦初觉。 平生野放意,山水乃所乐。驾言出幽寻,风前放轻棹。 千峰沐新翠,仍着微云罩。红碧达勾萌,剸裁出天巧。 閒知物情适,静觉生意闹。一鸟啼芳阴,悠然识春貌。 俛仰成古今,人生多踸踔。要当了此理,外物非所挠。 醉中歌长歌,万事不足校。
mén shí   fāng chén zuò nào wǎn chuāng jiàn qíng xiá   huǎng mèng chū jué
píng shēng fàng   shān shuǐ nǎi suǒ jià yán chū yōu xún   fēng qián fàng qīng zhào
qiān fēng xīn cuì   réng zhe wēi yún zhào hóng gōu méng   tuán cái chū tiān qiǎo
xián zhī qíng shì   jìng jué shēng nào niǎo fāng yīn   yōu rán shí chūn mào
yǎng chéng jīn   rén shēng duō chěn chuō yào dāng le   wài fēi suǒ náo
zuì zhōng cháng   wàn shì xiào