春晴散步庭下

宋代 张嵲
东风吹广泽,和气日夜旋。 微澜生曲沼,积翠被层峦。 细草蔼近甸,时禽响郊园。 整巾步庭下,申舒委余暄。 万物各有时,而余复何言。 燋谷忘牙事,深居寄考槃。 结交乏二中,徵心迂七还。 聊持瞬息念,一究空有源。 狂闹等瓶中,何须计悲欢。
dōng fēng chuī guǎng 广   xuán  
wēi lán shēng zhǎo   cuì bèi céng luán  
cǎo ǎi jìn diàn   shí qín xiǎng jiāo yuán  
zhěng jīn tíng xià   shēn shū wěi xuān  
wàn yǒu shí   ér yán  
jiāo wàng shì   shēn kǎo pán  
jié jiāo èr zhōng   zhēng xīn hái  
liáo chí shùn niàn   jiū kōng yǒu yuán  
kuáng nào děng píng zhōng   bēi huān