春情寄子安

唐代 鱼玄机
山路奇支斜石磴危,不愁行苦苦相思。冰销远涧怜清韵, 雪远寒峰想玉姿。莫听凡歌春病酒,休招闲客夜贪棋。 如松匪石盟长在,比翼连襟会肯迟。虽恨独行冬尽日, 终期相见月圆时。别君何物堪持赠,泪落晴光一首诗。
shān zhī xié shí dèng wēi   chóu xíng xiāng bīng xiāo yuǎn jiàn lián qīng yùn  
xuě yuǎn hán fēng xiǎng 姿 tīng fán chūn bìng jiǔ   xiū zhāo xián tān
sōng fěi shí méng cháng zài   lián jīn huì kěn chí suī hèn xíng dōng jìn  
zhōng xiāng jiàn yuè yuán shí bié jūn kān chí zèng   lèi luò qíng guāng shǒu shī