春情二首

元代 杨维桢
惜春正是上春时,何处春情可赋诗。 吴王台下斗芳草,苏小门前歌柳枝。 灼灼桃花朱户底,青青梅子粉墙头。 蹋歌起自春来日,直至春归唱不休。
chūn zhèng shì shàng chūn shí   chǔ chūn qíng shī  
wáng tái xià dòu fāng cǎo   xiǎo mén qián liǔ zhī  
zhuó zhuó táo huā zhū   qīng qīng méi zi fěn qiáng tóu  
chūn lái   zhí zhì chūn guī chàng xiū