春晴

宋代 晁端礼
燕子来时,清明过了,桃花乱飘红雨。倦客凄凉,千里云山将暮。泪眸回望,人在玉楼深处。向此多应念远,凭栏无语。 芳菲可惜轻负。空鞭弄游丝,帽冲飞絮。恨满东风,谁识此时情绪。数声啼鸟,劝我不如归去。纵写香笺,仗谁寄与。
yàn lái shí   qīng míng guò le   táo huā luàn piāo hóng juàn liáng   qiān yún shān jiāng lèi móu huí wàng   rén zài lóu shēn chù xiàng duō yìng niàn yuǎn   píng lán
fāng fēi qīng kōng biān nòng yóu   mào chōng fēi hèn mǎn dōng fēng   shuí shí shí qíng shù shēng niǎo   quàn guī zòng xiě xiāng jiān   zhàng shuí