春晴

唐代 李咸用
檐滴春膏绝,凭栏晚吹生。良朋在何处,高树忽流莺。 游寺期应定,寻芳步已轻。新诗吟未稳,迟日又西倾。
yán chūn gāo jué   píng lán wǎn chuī shēng liáng péng zài chǔ   gāo shù liú yīng
yóu yīng dìng   xún fāng qīng xīn shī yín wèi wěn   chí yòu 西 qīng