春晴

宋代 张耒
溪流清欲涨,山雪白仍铺。 耕陇晴罗雉,春渠暖日蔬。 禽鱼随处乐,草木向阳舒。 酒病年来甚,高眠懒著书。
liú qīng zhǎng   shān xuě bái réng  
gēng lǒng qíng luó zhì   chūn nuǎn shū  
qín suí chù   cǎo xiàng yáng shū  
jiǔ bìng nián lái shén   gāo mián lǎn zhù shū