春晴

宋代 陆游
春如人易老,愁与漏俱长。 酒著多思睡,花熏直欲狂。 新晴乾蝶翅,微暖滑莺吭。 谁见龟堂叟,搘藤送夕阳。
chūn rén lǎo   chóu lòu zhǎng  
jiǔ zhù duō shuì   huā xūn zhí kuáng  
xīn qíng qián dié chì   wēi nuǎn huá yīng kēng  
shuí jiàn guī táng sǒu   zhī téng sòng yáng