春晴

宋代 陆游
一庭舞絮斗身轻,百尺游丝弄午晴。 静喜香烟萦曲几,卧惊玉子落纹枰。 新春易失遽如许,薄宦忘归何似生?安得一船东下峡,江南江北听莺声。
tíng dòu shēn qīng   bǎi chǐ yóu nòng qíng  
jìng xiāng yān yíng   jīng luò wén píng  
xīn chūn shī   báo huàn wàng guī shēng   ān chuán dōng xià xiá   jiāng nán jiāng běi tīng yīng shēng