春晴

宋代 陆游
雨断云归两作晴,夕阳鼓角动高城。 客愁正得酒排去,草色直疑烟染成。 莺为风和初命友,鸥缘水长欲寻盟。 不须苦问春深浅,陌上吹萧已卖饧。
duàn yún guī liǎng zuò qíng   yáng jiǎo dòng gāo chéng  
chóu zhèng jiǔ pái   cǎo zhí yān rǎn chéng  
yīng wèi fēng chū mìng yǒu   ōu yuán shuǐ zhǎng xún méng  
wèn chūn shēn qiǎn   shàng chuī xiāo mài táng