春晴

宋代 虞俦
结习已空摩诘袂,苦寒聊解拾遗裘。 梅花已负先驱弩,竹叶随牵下濑舟。 门外有谁惊剥啄,林间何处叫钩辀。 诗人莫费雕肝贤,付与晴窗茗碗休。
jié kōng jié mèi   hán liáo jiě shí qiú  
méi huā xiān   zhú suí qiān xià lài zhōu  
mén wài yǒu shuí jīng zhuó   lín jiān chǔ jiào gōu zhōu  
shī rén fèi diāo gān xián   qíng chuāng míng wǎn xiū