春晴

宋代 虞俦
万里阴云一战收,怪生和气袭兼裘。 昆山龙过初衔烛,暘谷乌飞不傍舟。 曝背爬搔疑挟纩,冻躯伛偻快伸钩。 老农扶杖间相过,一味丰年说不休。
wàn yīn yún zhàn shōu   guài shēng jiān qiú  
kūn shān lóng guò chū xián zhú   yáng fēi bàng zhōu  
bèi sāo jiā kuàng   dòng kuài shēn gōu  
lǎo nóng zhàng jiān xiāng guò   wèi fēng nián shuō xiū