春晴

宋代 韩琦
霁色破春昏,高楼日未曛。林稍零旧雨,山顶入残云。 醉粉匀花颊,风罗绉水纹。踏青入误约,芳思几纷纷。
chūn hūn   gāo lóu wèi xūn lín shāo líng jiù shān   dǐng cán yún    
zuì fěn yún huā jiá   fēng luó zhòu shuǐ wén qīng yuē fāng   fēn fēn