春晴

宋代 白玉蟾
宿霭萦余冻,鬆阴挟嫩晴。 朝来花万福,莺奏起居声。
宿 ǎi yíng dòng   sōng yīn xié nèn qíng  
zhāo lái huā wàn   yīng zòu shēng