春晴

明代 魏学洢
短袷狎轻风,檐牙映日红。水流残雪外,家住鸟声中。 柳怯颜宜笑,梅欹韵特工。故人春倍好,应访百花丛。
duǎn jiá xiá qīng fēng   yán yìng hóng shuǐ liú cán xuě wài jiā   zhù niǎo shēng zhōng    
liǔ qiè yán xiào   méi yùn gōng rén chūn bèi hǎo yīng   fǎng bǎi 访 huā cóng