春晴

清代 袁枚
今岁天公大有情,一冬无雪又春晴。 红梅但觉飞香久,绿草何曾借雨生。 双燕翅如迎晓日,百花心更望清明。 风光如此须行乐,莫管头颅白几茎。
jīn suì tiān gōng yǒu qíng   dōng xuě yòu chūn qíng
hóng méi dàn jué fēi xiāng jiǔ   绿 cǎo zēng jiè shēng
shuāng yàn chì yíng xiǎo   bǎi huā xīn gèng wàng qīng míng
fēng guāng xíng   guǎn tóu bái jīng