春晴

清代 吴灏
晴日微寒睡方宜,劳劳尘事漫应迟。空斋寂坐忽然见,又觉春兰发几枝。
qíng wēi hán shuì fāng   láo láo chén shì màn yìng chí kōng zhāi zuò rán jiàn   yòu jué chūn lán zhī