春盘

宋代 方岳
莱服根松缕冰玉,蒌蒿苗肥点寒绿。 霜鞭行茁软於酥,雪树生钉胜肉。 与吾同味蔊丝辣,知我长贫韭俎熟。 更蒸{左犭右屯}压花层层,略糁凫成金粟粟。 青红饾饤映梅柳,紫翠招邀醉松竹。 擎将碧脆卷月明,嚼出宫商带诗馥。 赐幡羞上老人头,家园不负将军腹。 人生行乐未渠央,物意趋新自相续。 五十三翁日落山,三百六旬车转毂。 不妨细雨看梅花,且喜春风到茅屋。
lái gēn sōng bīng   lóu hāo miáo féi diǎn hán 绿  
shuāng biān xíng zhuó ruǎn   xuě shù shēng dīng shèng ròu  
tóng wèi hǎn   zhī zhǎng pín jiǔ shú  
gèng zhēng   { zuǒ quǎn yòu tún   } huā céng céng   lüè sǎn chéng jīn  
qīng hóng dòu dìng yìng méi liǔ   cuì zhāo yāo zuì sōng zhú  
qíng jiāng cuì juǎn yuè míng   jué chū gōng shāng dài shī  
fān xiū shàng lǎo rén tóu   jiā yuán jiāng jūn  
rén shēng xíng wèi yāng   xīn xiāng  
shí sān wēng luò shān   sān bǎi liù xún chē zhuǎn  
fáng kàn méi huā   qiě chūn fēng dào máo