春女行

唐代 王翰
紫台穹跨连绿波,红轩铪匝垂纤罗。中有一人金作面, 隔幌玲珑遥可见。忽闻黄鸟鸣且悲,镜边含笑著春衣。 罗袖婵娟似无力,行拾落花比容色。落花一度无再春, 人生作乐须及辰。君不见楚王台上红颜子, 今日皆成狐兔尘。
tái qióng kuà lián 绿   hóng xuān chuí xiān luó zhōng yǒu rén jīn zuò miàn  
huǎng líng lóng yáo jiàn wén huáng niǎo míng qiě bēi   jìng biān hán xiào zhù chūn
luó xiù chán juān shì   xíng shí luò huā róng luò huā zài chūn  
rén shēng zuò yuè chén jūn jiàn chǔ wáng tái shàng hóng yán zi  
jīn jiē chéng chén