春女行

唐代 刘希夷
春女颜如玉,怨歌阳春曲。巫山春树红,沅湘春草绿。 自怜妖艳姿,妆成独见时。愁心伴杨柳,春尽乱如丝。 目极千馀里,悠悠春江水。频想玉关人,愁卧金闺里。 尚言春花落,不知秋风起。娇爱犹未终,悲凉从此始。 忆昔楚王宫,玉楼妆粉红。纤腰弄明月,长袖舞春风。 容华委西山,光阴不可还。桑林变东海,富贵今何在。 寄言桃李容,胡为闺阁重。但看楚王墓,唯有数株松。
chūn yán   yuàn yáng chūn shān chūn shù hóng   yuán xiāng chūn cǎo 绿
lián yāo yàn 姿   zhuāng chéng jiàn shí chóu xīn bàn yáng liǔ   chūn jìn luàn
qiān   yōu yōu chūn jiāng shuǐ pín xiǎng guān rén   chóu jīn guī
shàng yán chūn huā luò   zhī qiū fēng jiāo ài yóu wèi zhōng   bēi liáng cóng shǐ
chǔ wáng gōng   lóu zhuāng fěn hóng xiān yāo nòng míng yuè   cháng xiù chūn fēng
róng huá wěi 西 shān   guāng yīn hái sāng lín biàn dōng hǎi   guì jīn zài
yán táo róng   wéi guī zhòng dàn kàn chǔ wáng   wéi yǒu shù zhū sōng