春暮途中

唐代 李咸用
细雨如尘散暖空,数峰春色在云中。须知触目皆成恨, 纵道多文争那穷。飞燕有情依旧阁,垂杨无力受东风。 谁能会得乾坤意,九土枯荣自不同。
chén sàn nuǎn kōng   shù fēng chūn zài yún zhōng zhī chù jiē chéng hèn  
zòng dào duō wén zhēng qióng fēi yàn yǒu qíng jiù   chuí yáng shòu dōng fēng
shuí néng huì de qián kūn   jiǔ róng tóng