春暮旅蜀,次苏俊兄韵
一梦春深泪眼中,蔷薇斜日可怜红。河山久坐成狼藉,起灭无端付水东。
yī
一
mèng
梦
chūn
春
shēn
深
lèi
泪
yǎn
眼
zhōng
中
,
qiáng
蔷
wēi
薇
xié
斜
rì
日
kě
可
lián
怜
hóng
红
。
。
hé
河
shān
山
jiǔ
久
zuò
坐
chéng
成
láng
狼
jí
藉
,
qǐ
起
miè
灭
wú
无
duān
端
fù
付
shuǐ
水
dōng
东
。
。