春暮

宋代 周密
绿老兰苕笋满林,一帘轻梦昼愔愔。东风已捲春归去,空误杨花扰乱寻。
绿 lǎo lán tiáo sǔn mǎn lín   lián qīng mèng zhòu yīn yīn dōng fēng juǎn chūn guī   kōng yáng huā rǎo luàn xún