春暮

明代 边贡
骨肉俱零落,还家不似归。自伤真块处,谁更遣花飞。 雨揠春苗病,风摧旅雁稀。飘飘木兰楫,吾欲泛东沂。
ròu líng luò   huán jiā shì guī shāng zhēn kuài chù shuí   gèng qiǎn huā fēi    
chūn miáo bìng   fēng cuī yàn piāo piāo lán   fàn dōng