春暮

宋代 虞俦
红紫摧残春又归,独怜杨柳绿依依。无端乱絮因风起,漠漠晴天有雪飞。
hóng cuī cán chūn yòu guī   lián yáng liǔ 绿 duān luàn yīn fēng   qíng tiān yǒu xuě fēi