春末题池州弄水亭

唐代 杜牧
使君四十四,两佩左铜鱼。为吏非循吏,论书读底书。 晚花红艳静,高树绿阴初。亭宇清无比,溪山画不如。 嘉宾能啸咏,宫妓巧妆梳。逐日愁皆碎,随时醉有馀。 偃须求五鼎,陶只爱吾庐。趣向人皆异,贤豪莫笑渠。
shǐ 使 jūn shí   liǎng pèi zuǒ tóng wèi fēi xún   lùn shū shū
wǎn huā hóng yàn jìng   gāo shù 绿 yīn chū tíng qīng   shān huà
jiā bīn néng xiào yǒng   gōng qiǎo zhuāng shū zhú chóu jiē suì   suí shí zuì yǒu
yǎn qiú dǐng   táo zhǐ ài xiàng rén jiē   xián háo xiào