春梦

宋代 王令
春风儿女喜,不合丈夫爱, 日午困魔来,四体倦欲解。 春禽只随花中飞,幸此无声聒我睡。 一梦梦周公,笑与伊尹语。 问今天下贤者谁,何为见弃不见取。 纸传周官十卷书,安用久留不烧去。 二梦梦孔父,戟手怒目瞠。 天下皆曰自孔氏,猎取利禄安荣身。 高官志遂不思道,牵以嗜利露己真。 如何贫贱用我者皆是,富贵用我无一人。 三梦梦我身,化为鸣凤雏。 飞飞两足高,迅迅六翮舒。 直上高高天,天门闭锁阻我回。 我留不肯去,以翼搏天天门开。 天公遣玉女,问我何事来。 再拜谢天公,贱臣无所知。 幸至天公前,敢问无所尸。 臣闻伊尹于汤旦于周,安致天下如山丘。 愚孙騃子相承继,卜世以过天位留。 自从中代来,世世亦有相。 如何反覆无定时,犹以乱割医疮痍。 天公何忍是不救,恰如旁坐观奕棋。 又闻人间人,一一天与命。 孔饥孟退荀杨贱,天公岂不知其贤与圣。 颜子号庶几,早死不久生。 子夏既丧子,左丘亦失明。 伯牛疾牖间,原宪贫病成。 晁错死非命,贾谊夭不卿。 赐死萧雍之,罪免刘更生。 羊祜许国斸墓破,反得坠折无完肱。 又如草木及禽兽,苟推以理亦莫知。 春气不加松柏好,秋风先败兰蕙枝。 蝮虺中人皆已死,鸱枭食母然後飞。 愿天明告臣,以祛臣心疑。 天公未及言,起遂东风吹。 觉来何所喻,壹郁双泪垂。
chūn fēng ér   zhàng ài  
kùn lái   juàn jiě  
chūn qín zhǐ suí huā zhōng fēi   xìng shēng guā shuì  
mèng mèng zhōu gōng   xiào yǐn  
wèn jīn tiān xià xián zhě shuí   wéi jiàn jiàn  
zhǐ chuán zhōu guān shí juǎn shū   ān yòng jiǔ liú shāo  
èr mèng mèng kǒng   shǒu chēng  
tiān xià jiē yuē kǒng shì   liè ān róng shēn  
gāo guān zhì suì dào   qiān shì zhēn  
pín jiàn yòng zhě jiē shì   guì yòng rén  
sān mèng mèng shēn   huà wèi míng fèng chú  
fēi fēi liǎng gāo   xùn xùn liù shū  
zhí shàng gāo gāo tiān   tiān mén suǒ huí  
liú kěn   tiān tiān mén kāi  
tiān gōng qiǎn   wèn shì lái  
zài bài xiè tiān gōng   jiàn chén suǒ zhī  
xìng zhì tiān gōng qián   gǎn wèn suǒ shī  
chén wén yǐn tāng dàn zhōu   ān zhì tiān xià shān qiū  
sūn ái zi xiāng chéng   shì guò tiān wèi liú  
cóng zhōng dài lái   shì shì yǒu xiāng  
fǎn dìng shí   yóu luàn chuāng  
tiān gōng rěn shì jiù   qià páng zuò guān  
yòu wén rén jiān rén   tiān mìng  
kǒng mèng tuì 退 xún yáng jiàn   tiān gōng zhī xián shèng  
yán zi hào shù   zǎo jiǔ shēng  
zi xià sàng zi   zuǒ qiū shī míng  
niú yǒu jiān   yuán xiàn pín bìng chéng  
cháo cuò fēi mìng   jiǎ yāo qīng  
xiāo yōng zhī   zuì miǎn liú gēng shēng  
yáng guó zhǔ   fǎn zhuì zhé wán gōng  
yòu cǎo qín shòu   gǒu tuī zhī  
chūn jiā sōng bǎi hǎo   qiū fēng xiān bài lán huì zhī  
huī zhōng rén jiē   chī xiāo shí rán hòu fēi  
yuàn tiān míng gào chén   chén xīn  
tiān gōng wèi yán   suì dōng fēng chuī  
jué lái suǒ   shuāng lèi chuí