春柳十咏 其九 江干

清代 敦敏
料峭东风洒薄寒,千丝万绪拂江干。孤村古寺僧归晚,细雨轻帆烟未残。 两岸绿阴来酒客,一鞭斜照控金鞍。六朝遗恨青山远,多少长条不奈看。
liào qiào dōng fēng báo hán   qiān wàn jiāng gān cūn sēng guī wǎn   qīng fān yān wèi cán    
liǎng àn 绿 yīn lái jiǔ   biān xié zhào kòng jīn ān liù cháo hèn qīng shān yuǎn duō   shào zhǎng tiáo nài kàn