春林

宋代 张耒
春林露如雨,萧萧晓花寒。 引手攀高红,微香来鼻端。 何以比芳洁,置之青玉盘。 持归供像佛,相对淡无言。
chūn lín   xiāo xiāo xiǎo huā hán  
yǐn shǒu pān gāo hóng   wēi xiāng lái duān  
fāng jié   zhì zhī qīng pán  
chí guī gōng xiàng   xiāng duì dàn yán