春可乐

魏晋 夏侯湛
春可乐兮乐东作之良时。嘉新田之启莱。悦中畴之发菑。桑冉冉以奋条。 麦遂遂以扬秀。泽苗翳渚。原卉耀阜。春可乐兮乐崇陆之可娱。 登夷冈以回眺。超矫驾乎山隅。春可乐兮缀杂华以为盖。集繁蕤以饰裳。 散风衣之馥气。纳戢怀之潜芳。鹦交交以弄音。翠翾翾以轻翔。 招君子以偕乐。携叔人以微行。援若流之绿芰。进樱桃于玉盘。
chūn dōng zuò zhī liáng shí jiā xīn tián zhī lái yuè zhōng chóu zhī zāi sāng rǎn rǎn fèn tiáo
mài suì suì yáng xiù miáo zhǔ yuán huì yào 耀 chūn chóng zhī
dēng gāng huí tiào chāo jiǎo jià shān chūn zhuì huá wéi gài fán ruí shì shang
sàn fēng zhī huái 怀 zhī qián fāng yīng jiāo jiāo nòng yīn cuì xuān xuān qīng xiáng
zhāo jūn zi xié xié shū rén wēi xíng yuán ruò liú zhī 绿 jìn yīng táo pán