春居

唐代 罗隐
春风百卉摇,旧国路迢迢。偶病成疏散,因贫得寂寥。 倚帘高柳弱,乘露小桃夭。春色常无处,村醪更一瓢。
chūn fēng bǎi huì yáo   jiù guó tiáo tiáo ǒu bìng chéng shū sàn   yīn pín liáo
lián gāo liǔ ruò   chéng xiǎo táo yāo chūn cháng chǔ   cūn láo gèng piáo