春鸠

唐代 温宪
村南微雨新,平绿净无尘。散睡桑条暖,闲鸣屋脊春。 远闻和晓梦,相应在诸邻。行乐花时节,追飞见亦频。
cūn nán wēi xīn   píng 绿 jìng chén sàn shuì sāng tiáo nuǎn   xián míng chūn
yuǎn wén xiǎo mèng   xiāng yìng zài zhū lín xíng huā shí jié   zhuī fēi jiàn pín