春霁/秋霁

宋代 胡浩然
迟日融和,乍雨歇东郊,嫩草凝碧。紫燕双飞,海棠相衬,妆点上林春色。点然望极。因人天气浑无力。又听得。园苑,数声莺啭柳阴直。 当此暗想,故国繁华,俨然游人,依旧南陌。院深沈、梨花乱落,那堪如练点衣白。酒量顿宽洪量窄。算此情景,除非殢酒狂欢,恣歌沈醉,有谁知得。
chí róng   zhà xiē dōng jiāo   nèn cǎo níng yàn shuāng fēi   hǎi táng xiāng chèn   zhuāng diǎn shàng lín chūn diǎn rán wàng yīn rén tiān hún yòu tīng yuán yuàn   shù shēng yīng zhuàn liǔ yīn zhí
dāng àn xiǎng   guó fán huá   yǎn rán yóu rén   jiù nán yuàn shēn shěn huā luàn luò   kān liàn diǎn bái jiǔ liàng dùn kuān hóng liàng zhǎi suàn qíng jǐng   chú fēi jiǔ kuáng huān   shěn zuì   yǒu shéi zhī