春尽 其一
清明正是最愁时,泪作空濛细雨丝。春色欲寻无处所,莺花不遣恨人知。
qīng
清
míng
明
zhèng
正
shì
是
zuì
最
chóu
愁
shí
时
,
lèi
泪
zuò
作
kōng
空
méng
濛
xì
细
yǔ
雨
sī
丝
。
。
chūn
春
sè
色
yù
欲
xún
寻
wú
无
chǔ
处
suǒ
所
,
yīng
莺
huā
花
bù
不
qiǎn
遣
hèn
恨
rén
人
zhī
知
。
。