春景 一雨百泉涨

宋代 刘辰翁
故是春晴好,冬乾已隔年。一番经过雨,百道涨新泉。 破屋移偏湿,荒陂断复连。浮山通寺驿,眢井出潮田。 地脉天能续,檐声石亦穿。仇池九十九,蜡屐去无缘。
shì chūn qíng hǎo   dōng qián nián fān jīng guò bǎi   dào zhǎng xīn quán    
piān shī 湿   huāng bēi duàn lián shān tōng yuān 驿   jǐng chū cháo tián    
mài tiān néng   yán shēng shí chuān 穿 chóu chí jiǔ shí jiǔ   yuán