春景 其二 落花香满泥

宋代 刘辰翁
花落秦虞兮,纷纷东复西。举头无霁日,满地是香泥。 红雨愁如海,絮风飘上堤。和成文杏垒,软衬锦鞯蹄。 妙舞惊飞燕,醉归扶竹鸡。谁家采桑女,陌上自相携。
huā luò qín   fēn fēn dōng 西 tóu mǎn   shì xiāng    
hóng chóu hǎi   fēng piāo shàng chéng wén xìng lěi ruǎn   chèn jǐn jiān    
miào jīng fēi yàn   zuì guī zhú shuí jiā cǎi sāng   shàng xiāng xié