春景 芳草换野色

宋代 刘辰翁
何处寻春色,园林已断肠。居然怜野草,惟此换年芳。 残烧回春久,香泥去路长。能令南浦碧,未觉五陵芳。 拾翠迷寒食,飞红卧夕阳。遥知青冢恨,南北两茫茫。
chǔ xún chūn   yuán lín duàn cháng rán lián cǎo wéi   huàn nián fāng    
cán shāo huí chūn jiǔ   xiāng cháng néng lìng nán wèi   jué líng fāng    
shí cuì hán shí   fēi hóng yáng yáo zhī qīng zhǒng hèn nán   běi liǎng máng máng