春景 城春草木深

宋代 刘辰翁
春又不知暮,城荒独至今。楼台花下远,草木雨中深。 寒食无烟绿,颓垣有月侵。荒苔随意古,落子又成阴。 邻笛残兵泪,胡琴故国心。废兴天不语,钟鼓遍园林。
chūn yòu zhī   chéng huāng zhì jīn lóu tái huā xià yuǎn cǎo   zhōng shēn    
hán shí yān 绿   tuí yuán yǒu yuè qīn huāng tái suí lào   yòu chéng yīn    
lín cán bīng lèi   qin guó xīn fèi xīng tiān zhōng   biàn yuán lín