春景 碧山晴又湿

宋代 刘辰翁
山色洗逾碧,昏明水墨成。相看如许湿,政似不曾晴。 翠拂双蛾起,青如老眼横。岭云才敛态,峡雨复多情。 瀑溅香炉紫,烟销石镜明。乾坤翻覆顷,萝月吐深更。
shān   hūn míng shuǐ chéng xiāng kàn shī zhèng 湿   shì céng qíng    
cuì shuāng é   qīng lǎo yǎn héng lǐng yún cái liǎn tài xiá   duō qíng    
jiàn xiāng   yān xiāo shí jìng míng qián kūn fān qǐng luó   yuè shēn gēng