春近

宋代 陆游
短褐枯筇老病身,龙钟也复喜新春。已知不解多年住,且作都无一事人。 檐角鸟声呼醉梦,室中花气袭衣巾。朝来更有欣然处,一箸山蔬胜八珍。
duǎn qióng lǎo bìng shēn   lóng zhōng xīn chūn zhī jiě duō nián zhù qiě   zuò dōu shì rén    
yán jiǎo niǎo shēng zuì mèng   shì zhōng huā jīn zhāo lái gèng yǒu xīn rán chù   zhù shān shū shèng zhēn