春郊独步

宋代 王禹偁
襟袖飘飘晚吹轻,孤吟何必共人行。 绿杨系马寻芳迳,春草随人上古城。 不愤黄鹂夸巧舌,多惭戴胜劝归耕。 凭高朗咏沉湘赋,自许吾生似贾生。
jīn xiù piāo piāo wǎn chuī qīng   yín gòng rén xíng
绿 yáng xún fāng jìng   chūn cǎo suí rén shàng chéng
fèn huáng kuā qiǎo shé   duō cán dài shèng quàn guī gēng
píng gāo lǎng yǒng chén xiāng   shēng shì jiǎ shēng