春江夕望

唐代 卢纶
洞庭芳草遍,楚客莫思归。经难人空老,逢春雁自飞。 东西兄弟远,存没友朋稀。独立还垂泪,天南一布衣。
dòng tíng fāng cǎo biàn   chǔ guī jīng nán rén kōng lǎo   féng chūn yàn fēi
dōng 西 xiōng yuǎn   cún méi yǒu péng hái chuí lèi   tiān nán