春江恨别
望断长川一叶舟,可堪归路更沿流。
重来别处无人见,芳草斜阳满渡头。
wàng
望
duàn
断
cháng
长
chuān
川
yī
一
yè
叶
zhōu
舟
,
kě
可
kān
堪
guī
归
lù
路
gèng
更
yán
沿
liú
流
。
。
chóng
重
lái
来
bié
别
chù
处
wú
无
rén
人
jiàn
见
,
fāng
芳
cǎo
草
xié
斜
yáng
阳
mǎn
满
dù
渡
tóu
头
。
。