春霁

唐代 薛能
久客孤舟上,天涯漱晓津。野芳桤似柳,江霁雪和春。 吏叫能惊鹭,官粗实害身。何当穷蜀境,却忆滞游人。
jiǔ zhōu shàng   tiān shù xiǎo jīn fāng shì liǔ   jiāng xuě chūn
jiào néng jīng   guān shí hài shēn dāng qióng shǔ jìng   què zhì yóu rén