春霁

宋代 欧阳澈
绣出园林霁色新,长郊芳草绿无垠。日笼瑞气轻浮幌,风掠花芬暗袭人。 蝶慕窃香争趁暖,莺思求友竞啼春。试将何物浇诗胆,活火调汤溅玉尘。
xiù chū yuán lín xīn   zhǎng jiāo fāng cǎo 绿 yín lóng ruì qīng huǎng fēng   lüè huā fēn àn rén    
dié qiè xiāng zhēng chèn nuǎn   yīng qiú yǒu jìng chūn shì jiāng jiāo shī dǎn huó   huǒ diào tāng jiàn chén